😃Hello Dropbox paper

😃Hello Dropbox paper
 TRỊNH QUYẾT VÀ GIẤC MƠ BAY MỸ
 .
Vì sao "giấc mơ Mỹ" của Bamboo Airways bị ném đá?
Ông trùm chứng khoán Nguyễn Duy Hưng sáng nay vừa giật tút băn khoăn: tại sao việc Bamboo Airways muốn mở đường bay thẳng đến Mỹ lại bị ném đá dữ vậy.
Ông Trịnh Văn Quyết, cha đẻ của Bamboo Airways cũng thừa nhận rằng lâu nay nhiều người nói ông "chém gió, chứ làm được gì", dù thực tế Bamboo đã bay và có tỷ lệ đúng giờ cao nhất ngành hàng không, vận chuyển 1 triệu lượt khách.
Nhiều người cũng giật tút bày tỏ sự ngưỡng vọng, phê bình đám công dân chửi đổng.
Tôi, một thằng công dân bình thường và thi thoảng cũng nghĩ đến việc quay lại Mỹ chơi, rất hi vọng có đường bay thẳng Mỹ. Bamboo hay Vietnam Airlines, Vietjet đều ủng hộ.
Vậy tại sao FLC, ông Quyết, Bamboo hay "giấc mơ Mỹ" bị ném đá? Thử phân tích xem nha.
.
  1. Con đường làm giàu của ông Quyết và những "món nợ" với nhà đầu tư nhỏ lẻ:
Ông Quyết có con đường làm giàu đặc biệt, dựa trên việc mở doanh nghiệp và đưa lên sàn. Nó đặc biệt là vì các DN ban đầu "không có gì", nhưng cổ phiếu tạo được sóng để mồi nhỏ lẻ vào chơi.
Cách tạo game khá giống nhau, là lập công ty, giao người thân cận (không nằm trong phạm vi công bố thông tin giao dịch) đứng tên sở hữu, rồi mua đi bán lại tạo sóng trần - sàn liên tục. FLC, KLF, ROS, ART, HAI, AMD..., hay mới đây nhất là GAB đều có cùng kịch bản.
Những mã đầu rất thành công vì sóng quá lớn và có những lúc ai đầu tư cũng có lời vì biểu đồ giá tăng liên tục, rồi thi thoảng lại sàn liên tục và khối lượng giao dịch tăng vọt. Nhưng đến nay, các mã chính gắn với ông Quyết như FLC, ROS đều nằm đáy khi mà tỷ lệ free float đã rất cao và gần như không thể nào kéo giá trở lại vì chỉ cần giá ngóc lên vài phiên là lệnh bán ồ ạt và chính ông chủ bị nhà đầu tư "xả vào đầu".
Giới đầu tư gọi nôm là "kẹt trym", vì đã lỗ quá sâu tính từ thời điểm "bắt trúng đỉnh" và thi gan chờ lên để xả nhưng mãi không lên được dù chủ game đã nhiều lần công bố giá sẽ lên và sẽ mua vào.
Cũng như ông Nguyễn Duy Hưng nói "tôi không nắm cổ phiếu nào của ông Quyết" vì không hợp khẩu vị, cái cảm giác cầm cổ phiếu của ông Quyết không hề dễ chịu với các nhà đầu tư lướt sóng, vì không dám cắt lỗ và mỗi năm chỉ nhận được cổ tức bằng... cổ phiếu. Từ ý định lướt sóng, tiền bị mắc kẹt vào đó và bất đắc dĩ trở thành khoản đầu tư "vô kỳ hạn" :D Các nhà đầu tư giá trị thì gần như nói không với cổ phiếu họ FLC tôi không nhất thiết phải là nhà đầu tư như ông Nguyễn Duy Hưng đâu nha).
Chính vì cái tâm lý oán hận của những người mắc kẹt, nên ông Quyết làm gì cũng bị một lực lượng đông đảo lao vào chửi bất chấp đúng sai. Ông Quyết thất bại cũng bị chửi, vì nỗi lo của những người "kẹt trym" càng lớn. Ông Quyết thành công cũng bị chửi, vì cảm giác tức tối của cả những người "kẹt trym" lẫn cảm giác tiếc nuối của những người đã cắn răng cắt lỗ.
.
  1. Ông Quyết có thực sự giàu?:
Câu trả lời là rất khó, vì không thể thống kê được tài sản của ông. Tài sản trên sàn là thứ tài sản mang tính chất tham khảo, vì ông không thể đem cổ phiếu bán đi và thu được tiền như mức giá hiện tại. Nếu ông xả hàng khi không có sóng thì không có ai dám mua, mà tạo sóng thì có khi lại phải ôm thêm chứ không xả được.
Còn tiền mặt, gần như không thống kê được vì quanh ông Quyết có rất nhiều người liên quan thuộc diện giao dịch không phải công bố, nên chẳng ai biết những năm qua những người này đã mua gì bán gì và mang về cho ông Quyết bao nhiêu tiền.
Ông Quyết giàu cỡ nào, đã phải là tỉ phú đô la hay chưa là điều ai cũng hỏi nhưng rất khó có lời đáp.
Nhưng có những động thái khiến nhiều người tin rằng ông không dư dả gì (không liên quan đến việc ông đăng ảnh ăn mì, bắp luộc đâu nha).
Ví dụ là việc FLC nợ nhà thầu, nợ thuế, nợ bảo hiểm nợ tiền đất, việc ông Quyết bán chui cổ phiếu... Hoặc các báo cáo tài chính thường cho thấy dòng tiền chật vật.
Hoặc mới đây nhất, GAB - cái lò gạch do ông Quyết sáng lập đã được đẩy lên sàn.

.
Cái lò gạch mà nhiều người không hiểu là vì sao được định giá lên tới hơn 120 tỷ (khoảng 80 tỷ là cái lò, 40 tỷ là đất) nhưng dòng tiền thì toàn là ủy thác đầu tư và phải thu từ FLC Faros. Việc vội vã đưa những công ty nhỏ lên sàn thường là dấu hiệu cho thấy ông chủ kẹt tiền. Để giải quyết những game tỷ đô mà phải dùng các công ty tỷ đồng dễ tạo cảm giác bất an. Có lẽ chính vì vậy mà GAB không tạo được sóng như kỳ vọng.
Những công ty xây dựng doanh thu hàng nghìn tỷ (dù chất lượng doanh thu cần nói kỹ) như ROS, hay hãng hàng không có doanh thu tỷ đô (như Bamboo trong kỳ vọng tương lai) còn có nhiều cách để làm đẹp sổ sách, chứ cái lò gạch thì rất khó để makeup.
Chính vì sự mờ mịt về tài chính, nên những dự định lớn sẽ khó tạo niềm tin cho công chúng.
.
  1. Những điều ông Quyết chưa nói hết trong hàng không và giấc mơ Mỹ:
Nhiều người, sau khi nghe ông Quyết phân tích rành rọt về bài toán lợi nhuận và sự minh bạch đến từng đô la của ngành hàng không, đã rất phấn khích. Hoặc họ tỏ ra thế. Nhưng có những điều mà theo tôi ông Quyết chưa nói hết.
  • Thứ nhất, về việc tỷ lệ đúng giờ của Bamboo Airways cao nhất ngành hàng không. Hiện tại, điều đó đúng. Nhưng nó đúng trong bối cảnh nhân lực vận hành của BBA đang dư thừa vì chỉ vận hành 10 máy bay (đây là con số khiến BBA lỗ, vì quy mô khai thác quá nhỏ), thị phần chỉ ở mức 3-4%.
Khi quy mô tăng lên (điều bắt buộc để có thể đạt điểm hòa vốn), điều đó không còn dễ dàng vì cả khách quan và chủ quan.
Khách quan là hạ tầng hàng không, nhân lực hàng không đều đang quá tải và tỷ lệ các nguyên nhân gây chậm trễ sẽ tăng. Là tay chơi mới, BBA khó lòng được ưu ái hơn VNA (một cty nhà nước) trong các dịch vụ mặt đất. Vietjet hiểu rõ điều này hơn ai hết. Trước khi có BBA, Vasco luôn là hãng có tỷ lệ đúng giờ cao vì lí do quy mô nhỏ và chọn đường bay ngách, nhưng không ai vì thế mà nói Vasco là hãng xuất sắc. Một khách quan khác rất đặc thù, là khi BBA đủ lớn thì các ông lớn sẽ coi họ là đối thủ, và he he, đối đầu với các chiêu cạnh tranh xấu tính của các ông lớn khó chịu phết, chỉ tiền là không đủ.
Chủ quan là khi đạt quy mô đủ lớn, để theo đuổi lợi nhuận thì bài toán kiểm soát chi phí sẽ phải nhắc đến đầu tiên. Khi đó các nguồn lực được tối ưu theo đơn vị phút (về thời gian) và cent (chứ không chỉ là đô la, về chi phí), và sẽ phải có sự đánh đổi giữa sự đúng giờ và chi phí.
  • Thứ hai, bay Mỹ có dễ lãi hay không? Đáp án là không, dù nó là đường bay biểu tượng của năng lực hàng không, theo tâm lý của người VN.
Ông Quyết đã chia sẻ khá tỉ mỉ tổng chi phí khai thác một máy bay A350 đi Mỹ trong một tháng hết khoảng 130 tỷ (có báo ghi 113 tỷ, nhưng 130 tỷ thì logical hơn) và nếu mức giá vé khứ hồi khoảng 1.300 USD/khách thì sẽ có lãi.
Ở đây có những điều ông Quyết chưa nói hết, cần tìm hiểu kỹ hơn trước khi nghĩ là VNA hay Vietjet quá ngu, không làm được.
Về giá dầu: chi phí nhiên liệu thường chiếm 30-40% chi phí vận hành hàng không, và có tác động cực lớn đến bài toán lợi nhuận của ngành này. Chính vì vậy, kế hoạch kinh doanh của các hãng đều phải gắn với hedging (một kiểu bảo hiểm bình ổn để phòng ngừa rủi ro về giá) về giá dầu. Hiện giá dầu ở mức khoảng 55 USD/thùng, và chưa rõ các con số chi phí của ông Quyết nêu gắn với hedging nào.
Về chi phí lãi vay: các hợp đồng nhiều tỷ đô mua máy bay đều thường gắn với nghiệp vụ bán tái thuê (sale and lease back), hoặc trường hợp thuê khô từng chiếc đều gắn với việc tăng chi phí vì trong đó đã phải gánh thêm lãi của công ty cho thuê. Thuê ướt thì miễn bàn về chi phí, vì các cty du lịch chỉ thuê ướt khi bay charter, còn hãng chỉ thuê ướt tạm thời chứ không hãng nào sống nổi nếu thuê ướt thường xuyên. Hiện BBA chưa niêm yết, nên chưa rõ chi phí vận hành tính trên đầu máy bay như thế nào đặc biệt là giá thuê và bảo hiểm.
Về tỷ lệ lấp đầy: mức giá 1.300 USD là mức khá cao so với các hãng trung cấp đưa khách từ VN đến Mỹ và ngược lại.
.
Cập nhật: theo tra cứu thử trên các trang booking, hiện giá vé đi từ Nội Bài và Tân Sơn Nhất đến Los Angeles thấp nhất chỉ 700 USD khứ hồi.
Từ góc nhìn khách lẻ từ Việt Nam và Mỹ (Việt kiều, dân du lịch Mỹ, thương gia hai nước), đường bay thẳng của BBA có lợi thế về thời gian bay và sự tiện lợi. Các hãng khác đều có 1 điểm dừng (thường là Đài Loan, Hongkong, Hàn Quốc, Guam, Hawaii).
Nhưng lượng khác lẻ liệu có đủ lớn và thường xuyên? Cần sự thống kê thêm. Nhưng có mấy điểm gợi í: khách Việt kiều thường đi lại theo mùa, còn khách du lịch đoàn thì đi theo sự sắp xếp của các công ty tour. Tour thì ưu tiên của họ là giá rẻ.